[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

/

Chương 326: Màn thầu, ta muốn ngươi giúp ta tu hành! (1)

Chương 326: Màn thầu, ta muốn ngươi giúp ta tu hành! (1)

[Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Trú Ti

6.055 chữ

14-09-2026

Tiểu Lê mở to hai mắt, dần chìm đắm vào sự dịu dàng ấy.

Hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn.

Nàng đẩy hắn ra, khẽ nói: "Đừng mà!"

Mộ Đạo Bạch dịu dàng nhìn nàng, khẽ trêu: "Đường đường là nữ thần, sao lại mỏng manh thế này."

Tiểu Lê thẹn quá hóa giận, khẽ đánh hắn một cái, bĩu môi đáp: "Ta mới không thèm làm nữ thần!"

Mộ Đạo Bạch gật đầu, hôn lên trán nàng: "Được được được, ta là kẻ khinh nhờn thần linh."

Tiểu Lê hiểu ra ngụ ý trong lời hắn, mặt mày tức thì đỏ bừng, thẹn thùng trừng mắt: "Chàng... Chàng hư quá!"

Mộ Đạo Bạch bật cười thành tiếng.

"Không được cười!" Tiểu Lê nằm bò lên người hắn, lấy đầu húc húc vào ngực hắn.

Mộ Đạo Bạch vẫn cười, chỉ là ánh mắt lại càng thêm nhu hòa.

Dáng vẻ làm nũng của Tiểu Lê quả thực vô cùng đáng yêu.

Tiểu Lê liếc nhìn hắn, lập tức cúi gằm mặt, không chịu nổi ánh mắt tha thiết kia.

Trái tim đập rộn lên.

Nhưng rồi nàng lại không kìm được ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Có đôi khi, khoảng cách giữa nam và nữ tựa như con lắc đồng hồ, thoắt gần thoắt xa, như gần như xa.

Sáng sớm, hai người "rèn luyện thân thể" xong xuôi mới bước ra khỏi phòng.

Một người rèn luyện bắp đùi, một người rèn luyện cơ bụng.

Đại tế ti bước tới.

Nàng đầy hứng thú nhìn hai người.

Tiểu Lê xấu hổ trốn ra sau lưng Mộ Đạo Bạch, lén nhéo hắn một cái.

Mấy ngày sau, dưới sự thúc giục của hai nàng, Mộ Đạo Bạch ngự phi kiếm bay về hướng Thiên Trúc.

Nếu còn không đi, chỉ sợ hắn sẽ chết chìm trong ôn nhu hương ở cung điện này mất.

Đại tế ti và Tiểu Lê sẽ không rời khỏi Lâu Lan.

Vậy thì cứ ở lại nơi này cũng tốt.

Hắn sẽ không ép buộc nhốt các nàng trong hậu cung.

Mỗi người đều có việc riêng để làm, như thế cũng rất tốt.

Nếu thấy nhớ nhung thì cứ tiến vào Thế Giới Chi Thụ.

Mộ Đạo Bạch lợi dụng thuộc tính á không gian của Thế Giới Chi Thụ, tạo ra một không gian ấn ký độc đáo.

Đó là một đạo chú văn có hình dáng tựa như thanh đoản kiếm.

Nhìn qua chẳng khác nào một hình xăm.

Có thể khắc lên bất kỳ vị trí nào trên cơ thể.

Của đại tế ti nằm ở dưới rốn.

Của Tiểu Lê nằm trên cổ tay.

Muốn tiến vào tinh thần hải, chỉ cần ấn vào hình xăm rồi truyền tinh thần lực vào là được.

Trong nháy mắt đã có thể xuất hiện bên cạnh Thế Giới Chi Thụ.

Tuy nhiên, không thể dùng nó để dịch chuyển không gian thực tế.

Chẳng hạn như từ Lâu Lan đi vào, rồi lại thông qua tinh thần hải để bước ra ở Lạc Dương.

Điều đó là bất khả thi.

Từ nơi nào tiến vào thì chỉ có thể từ nơi đó đi ra.

Nhưng bất luận dùng làm không gian lánh nạn hay chốn hẹn hò tâm tình, nó đều vô cùng hữu dụng.

Hình xăm này Tỳ Hưu cũng có một cái, nằm ngay trên bụng nó.

Bình thường nó cũng có thể vào trong đó ngủ nghỉ hoặc vui chơi.

Về sau, Mộ Đạo Bạch dự định sẽ khắc lên người mỗi nữ nhân của mình một hình xăm.

Vừa để bảo đảm an toàn cho các nàng, lại thuận tiện cho việc... thân mật riêng tư.

Hôm nay đến lượt Thanh Sách kiếm được dùng làm phi kiếm ngự hành.

Tốc độ bay nhanh đến mức kinh người.

Một vệt sáng dài màu thanh sắc vạch ngang bầu trời.

Đoạn lộ trình này đối với Mộ Đạo Bạch mà nói vô cùng xa lạ.

Từ Lâu Lan đến Thiên Trúc, sẽ phải vượt qua toàn bộ Thổ Phồn, băng qua dãy núi Hymalaya.

Nơi này hoang vắng đến cực điểm, cả quãng đường chẳng thấy được mấy bóng người.

Mộ Đạo Bạch ngồi trên phi kiếm, nhìn xuống dãy núi Hymalaya bên dưới, đồng tử co rụt lại vì chấn động.

Bởi vì địa hình phía dưới thật sự quá đỗi đáng sợ.

Dãy núi Hymalaya mở rộng gấp mười mấy lần, hiểm ác tựa như chốn địa ngục.

Dãy núi vốn đã cao ngút ngàn nay lại như vô số thanh cự kiếm cắm thẳng lên trời xanh.

Còn đáng sợ hơn cả Thiên Sơn.

Mộ Đạo Bạch hoài nghi những ngọn núi này có khi đã đâm xuyên ra ngoài tầng khí quyển rồi cũng nên.

Đương nhiên, đó thuần túy chỉ là suy nghĩ viển vông.

Hắn biết rõ điều đó căn bản là không thể nào, bởi lẽ chẳng có ai chạm tới được tầng khí quyển bao la ấy.Thậm chí, nơi này có tầng khí quyển hay không cũng khó mà nói chắc.

Nơi đây giờ đã là một siêu địa cầu, ẩn chứa những luồng sức mạnh thần bí.

Mộ Đạo Bạch từng rảnh rỗi bay thử, nhưng dù bay xa đến đâu cũng chẳng thể thoát ra ngoài thái không!

Bầu trời của thế giới này xa xăm và cao vời vợi hơn những gì mắt thường nhìn thấy rất nhiều.

Ngay cả mặt trăng, Mộ Đạo Bạch cũng không bay tới được.

Dường như dù có bay bao nhiêu năm đi chăng nữa, hắn cũng chẳng thể nào thoát ra ngoài.

Nơi này, nhìn bề ngoài thì chỉ giống như một địa cầu mà thôi.

Nhưng thực chất, đây hoàn toàn là một thế giới huyền huyễn.

Thậm chí, hắn còn hoài nghi nơi này đang vận hành theo thuyết địa tâm.

Cả vũ trụ đều đang xoay quanh địa cầu.

Giang hồ hiện tại, e rằng cũng chỉ là một thế giới huyền huyễn khoác lên mình lớp áo "võ hiệp" mà thôi.

Nhìn xuống dãy núi Hymalaya đã hóa thành cấm địa của nhân loại bên dưới, Mộ Đạo Bạch bỗng nảy sinh xúc động muốn xuống đó thám hiểm một phen.

Nhưng ngặt nỗi hiện tại đang có chính sự, hắn không rảnh để lãng phí thời gian ở đây.

Đợi thanh phi kiếm màu xanh xé toạc bầu trời lướt qua, vô số sinh vật ẩn nấp trong núi tuyết mới chầm chậm chui ra khỏi lớp tuyết dày, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng đang khuất dần.

Đám sinh vật này có hình thù cực kỳ dị hợm, mang đậm dáng dấp của những loài quái thú trong Sơn Hải Kinh.

Con to thì dài đến vài trượng, con nhỏ lại chỉ cỡ một con hồ ly.

Hình dáng thiên kỳ bách quái, chẳng khác nào yêu quái vùng núi tuyết.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm thét vô thanh truyền thẳng vào tâm trí.

Toàn bộ đám quái vật run rẩy thân hình, đồng loạt bỏ chạy về cùng một hướng.

Trong mắt con nào con nấy đều tràn ngập vẻ kính sợ và hoảng loạn tột cùng.

Đứng trên phi kiếm, Mộ Đạo Bạch ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu.

Vừa rồi, dường như hắn thoáng nghe thấy một tiếng thú gầm.

Hắn lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đen, ghi chép lại dị trạng nơi đây.

Xong xuôi, hắn không nán lại thêm mà tiếp tục bay thẳng về hướng Thiên Trúc.

Đô thành Tây Đường - Khúc Nữ thành.

Trong hoàng cung lúc này đang diễn ra một buổi đại yến vô cùng hoành tráng.

Mộ Đạo Bạch và Lý Thế Dân khoác vai bá cổ nhau, ngồi tít trên ghế chủ tọa nâng chén cạn ly.

Thiên Kiếm công tử đại danh đỉnh đỉnh lần đầu tiên giá lâm Tây Đường.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!